Nhưng khi nhìn thấy Bảo, cô không thể nói gì được, nhỡ đâu anh ta không làm sao,
nói ra chẳng phải là đường độthoặc bất tiện? Rồi Liên lại nghĩ:nếu không nói
mình bị thế, biết đâu anh ta lâynhiễm rồi lại truyền cho người khác thì
phải tội. Cứ dằn vặt trong ý nghĩ ấy suốt, Liên đến mất ăn mất ngủ.
Liên quen Bảo đã 6 tháng trời, Bảo chưa được gần gũi Liên. Cólúc anh
phát điên lên vì Liên ăn mặc khêu gợi quá, da thịt Liên thơm tho quá,
Liên cười xinh xẻo quá, đáng yêu quá. Bảo cứ định đụng vào Liên là cô giẫy nảy
như đỉa phải vôi, có lúc Bảo nghi ngờ tình yêu của Liên. Yêunhau sao giữ gìn
khiếp thế, Liên đã nói từng yêumấy người rồi là gì.
Còn Bảo, anh đâu phải là trai tân? Nhiều đêm, Liên nằm khócmột mình,
đời người mấy ai không nếm trải khổ đau, nhưng Liên thì nhiều quá, tới mức
Liên không nghĩ đến nỗi đau của ai khác được nữa.
Bố mất từ khi Liên 8 tuổi, bảy năm sau mẹ đi lấy chồng. Liên có thai với ông
bố dượng và bỏ đi biệt tích tới giờ. Thằng chó đểu, nó rủ Liên chơi trò chơi
hay lắm. Nếu ngoan không nói với ai thì sẽ có quần áo đẹp, bánh kẹo ăn suốt ngày.
Đồ lừa đảo, Liên chẳng biết gì cả, cho tới khi… Thế là từ đó, Liên thù
đàn ông. Nếu chưa gặp được Bảo, Liên cứ nghĩ đàn ông rặt một lũ chỉ biết
húc cái của nợ ấy của người khác giới.
Nhiều đêm nằm một mình, Bảolại nghĩ giá mà gặp được Liên sớm hơn.
Cũng từ khi gặp Liên, Bảo mới nghĩ lại rằng cần phải có một mái ấm gia đình.
Ngày xưa Bảo hô “ Độc thân muôn năm” thì bây giờ Bảo nghĩ “Độc thân là dại dột”.
Mười một rưỡi đêm, thường thì giờ này, Liên hay gọi điện cho anh.
Nhưng hôm nay cu Bin gọi điện nói muốn mua tặng bố một đôi giày và hỏi bố
đi giày size bao nhiêu. Bảo à ừ rồi nói “Thực ra, bố cũng không nhớ nữa,
ước gì có người phụ nữ nhớ cho bố những điều đó”.
Lát sau, nó lại nhắn tin “Bố lấy vợ đi, con không buồn đâu, cô Liên cũng xinh
đấy chứ?”. Lúc đó, Bảo chỉ muốn gào lên cho cả thành phốbiết anh yêu
Liên đến nhường nào.
Bảo đâu biết lúc đó, Liên đang khóc, những giọt nước mắt trong như pha lê
nhỏ từ khoé mắt bên này chảy sang khoé mắt bên kia rồi chảyxuống thái dương,
xuống tóc và gối.
Liên ít khóc trước mặt Bảo, Liên sợ Bảo buồn, sợ mình không tỉnh táo và nói ra
sự thật khủng khiếp ấy với Bảo. Có lần, Bảo nhắn tin “Ước gì anh đổi cả
trái đất này để có được em”. Liên đau đớn tới mức nếu Bảo ở bên cô,
cô có thể chết đi được.
Liên nhắn lại “Anh đã có sổ đỏ chưa?”. Lần nào nhắn tin cho Liên, Bảo cũng
để điện thoại trên ngực. Một lần, Bảo nói với Liên “Anh thấy em như một phần
cơ thể của anh, thật đấy”.
Liên sà vào lòng Bảo và nói “Kỳlạ thế, em cũng vậy, ước gì cuộc đời có anh”.
Bảo giật mình “Sao em nói gì lạ thế, có em là mong ước lớn nhất của anh mà,
chỉ cần em gật đầu đồng ý là anh làm đủ thủ tục pháp lý để cưới em làm vợ”.
Liên mân mê ngón tay Bảo và nói “ Em biết rồi, cho em thời gian”.
Chỉ cần Liên nói vậy là Bảo đã tràn đầy hy vọng. Tình yêu của Liên ập đến
với Bảo y như một trận sóng thần, nó xoá đi những tình cảmtrong quá khứ
để làm mới lại tất cả.
Bảo cứ nghĩ trong cuộc đời ai cũng bị những tai nạn trong tình yêu như vậy,
có chăng là nó đến sớm hay muộn, đến vào thời điểm nào,
độ tuổi nào trong cuộc đời mà thôi.
Có lần, Bảo nhắn tin, khi đó anhvừa về đến nhà sau một chuyến công tác xa:
“Chúng ta phải xứng đáng với tình yêu, biết đâu chỉ có một lần trong đời”.
Liên nhắn lại “Đừng làm đau lòng em, anh ơi. Em yêu anh hơn hết thảy mọi thứ
trên cuộc đời này”. Bảo nhắn lại: “Với em, anh thấy mình thực sự biết yêu,
vững vàng hơn trong tình yêu, có thể xả thân cho tình yêu. Anh thấy mình
đang nhỏ bé bỗng chợt lớn lên trong tình yêu vĩ đại”.
Nhắn tin xong, Bảo đến nhà Liên. Ví von theo kiểu Nam Caothì khi đó Bảo như
Chí Phèo vác dao đến nhà Bá Kiến. Căn hộ của Liên nhỏ, chỉ chừng hơn 20m2,
tối om. Bảo khẽ nhấn chuông, không một tiếng động nào báohiệu là Liên có nhà,Bảo lại bấm chuông lần nữa, cánh cửa vẫn lặng im. Không biết Liên đi đâu
vào giờ này, Bảo gọi điện, Liên nói “Em đang ở trong nhà”.
Liên bật đèn ở phòng ngoài, ánh sáng vàng nhạt làm Liên đẹp lên bội phần,
Liên mặc chiếc váy ngủ màu trắng cổ rộng đến nửa ngực, Liên không mặc áo lót,
tóc buông ngang lưng, từng lọn tóc xoăn lơi lả ôm lấy vai cô làm Bảo
không thể đừng được.
Anh đến bên Liên và ôm ngangngười cô rồi hôn lên cổ, lên trán.
Liên bình tĩnh nói: “Anh chờ em một chút được không?” rồi Liên đẩy Bảo ra và
đi vào buồng ngủ. Liên bật đènngủ, đèn ngủ có hình bông sen bọc bằng lụa
màu phớt hồng “Anh vào đây với em”.
Đêm đó, Bảo ở bên Liên, anh được ngắm cái eo lưng như thể lần đầu tiên anh biết
thế nào là “thắt đáy lưng ong” như các cụ thường nói. Anh hạnh phúc như một
nhà thám hiểm, vừa khám phá và chinh phục được một vùng đất màu mỡ và mới mẻ.
Bảo lại bấm chuông lần nữa, cánh cửa vẫn lặng im. Không biết Liên đi đâu
vào giờ này, Bảo gọi điện, Liên nói “Em đang ở trong nhà”.
Liên bật đèn ở phòng ngoài, ánh sáng vàng nhạt làm Liên đẹp lên bội phần,
Liên mặc chiếc váy ngủ màu trắng cổ rộng đến nửa ngực, Liên không mặc áo lót,
tóc buông ngang lưng, từng lọn tóc xoăn lơi lả ôm lấy vai cô làm Bảo
không thể đừng được.
Anh đến bên Liên và ôm ngangngười cô rồi hôn lên cổ, lên trán.
Liên bình tĩnh nói: “Anh chờ em một chút được không?” rồi Liên đẩy Bảo ra và
đi vào buồng ngủ. Liên bật đènngủ, đèn ngủ có hình bông sen bọc bằng lụa
màu phớt hồng “Anh vào đây với em”.
Đêm đó, Bảo ở bên Liên, anh được ngắm cái eo lưng như thể lần đầu tiên anh biết
thế nào là “thắt đáy lưng ong” như các cụ thường nói. Anh hạnh phúc như một
nhà thám hiểm, vừa khám phá và chinh phục được một vùng đất màu mỡ và mới mẻ.
Khi đó, Bảo thấy mình như người được chèo thuyền trên mặt hồ vào mùa thu
êm đềm và dịu mát, từng đợt sóng lan tỏa đến tận cùng các giác quan của Bảo.
Bảo nghe được tiếng thì thầm từ làn da, từ mùi hương của cơthể Liên,
từng lời thì thầm ngọt ngào và cháy bỏng.
|Trang 1 |Trang 2| Trang 3| Trang 4